Bernard Arnault - Tham vọng thâu tóm túi tiền của người giàu PDF. In Email
Thứ bảy, 20 Tháng 12 2008 19:59

Bernard Arnault - Tham vọng thâu tóm túi tiền của người giàuTừ việc thâu tóm hàng chục mác hàng nổi tiếng để cung cấp cho khách hàng, Bernard Arnault đã trở thành tỷ phú hàng đầu với khối tài sản kếch xù lên tới 25,5 tỷ đô la, xếp thứ 13 trong danh sách 400 tỷ phú giàu nhất thế giới và là một trong những công dân Pháp hiếm hoi có tầm ảnh hưởng lớn nhất trên toàn cầu.

 


Nhờ tháo vát và nhanh nhẹn với sách lược kinh doanh hiếm người nào mạnh dạn có được và thực hiện, Bernard Arnault đã tập hợp dưới trướng của mình những thương hiệu đắt giá nhất nhì thế giới mà nghe qua đã biết ông có quyền lực lớn như thế nào như mỹ phẩm Dior, đồ da Louis Vuitton, đồng hồ Tag Heuer đến champagne Moet Chandon, cognac Hennerssy...

Làm giàu từ một ý tưởng kinh doanh táo bạo và ít người dám mơ đến: lấy tiền từ túi người giàu, Bernard Arnault đã mạnh dạn bỏ ra 1,8 tỷ đô la để mua lại 43% cổ phần công ty LVMH, một trong những công ty mà từ khi thuộc về tay Bernard Arnault, nó chỉ làm mỗi một việc "chuyên phục vụ người giàu". Sự "nhặt nhạnh" nghe qua có vẻ hoang đường đó đã làm nên kì tích đáng ngưỡng mộ, đưa Bernard Arnault trở thành người giàu nhất nước Pháp.

 


Thực chất, Bernard Arnault chỉ nghĩ đơn giản người nhiều tiền thường sính đồ xịn, tại sao mình không tự tay cung cấp, bán hàng cho những "thượng đế" đặc biệt, tiền bao giờ cũng thừa thãi ấy. Và Bernard Arnault đã tự mình chứng mình được đó là cách làm giàu nhanh siêu tưởng mà hiếm người làm được như ông.

Là người có bề dày kinh nghiệm trong thương trường, ở tuổi 22, ngay sau khi tốt nghiệp đại học, Bernard Arnault đã bắt đầu tham gia vào công việc kinh doanh xây dựng của gia đình ở công ty Ferrel-Savinel. Năm 1976, sau khi thuyết phục được bố bỏ ngành xây dựng, ông đã đưa công ty này sang kinh doanh bất động sản và thương mại. Năm 1984, ông mạnh tay vay tiền ngân hàng Lazard để mua lại công ty may mặc Boussac đang trên bờ vực phá sản với cái giá 80 triệu đô la khi chỉ có 15 triệu đô la trong tay. Mặc dù Boussac là nhà sản xuất tã giấy trẻ em lớn nhất nước Pháp, nhưng Bernard Arnault lại để mắt tới phần cổ phiếu của công ty tại Christian Dior.

Từng sống vài năm ở Mỹ, Bernard hiểu rằng nhãn hiệu Christian Dior rất được coi trọng trên thế giới, và bởi thế ông quyết định sử dụng lợi thế đó để chuyển sang kinh doanh các mặt hàng cao cấp.

Vào những thập kỷ 70-80, ngành kinh doanh hàng hóa xa xỉ từng trải qua thời kỳ nặng nề nhất sau cơn sốc dầu lửa và khủng hoảng kinh tế. Người ta cần chi tiêu hợp lý giản tiện, chứ không phải tung tiền ra mua những thứ đồ đắt để “chơi sang”.

 


Nhưng chỉ tới giữa thập kỷ 80, nhà tài phiệt ngành cán thép Henry Racamier, cháu rể của ông thợ chuyên làm va li Louis Vuitton đã đi một bước táo bạo. Từ một xưởng sản xuất túi đang có nguy cơ phá sản ông đề nghị thống nhất Louis Vuitton với Moet&Chandon, để thành một công ty kinh doanh quốc tế. Và thế là năm 1987, công ty LVMH ra đời. Nhưng công việc không suôn sẻ chút nào. Hai công ty không tìm được tiếng nói chung, ai cũng muốn nhân cơ hội này sử dụng vốn của đối tác để mạnh tay phát triển hướng đi trước kia của mình. Kết cục là nội bộ luôn trong tình trạng bất đồng, kinh doanh không hiệu quả, khiến cho trị giá cổ phiếu của công ty giảm sút. Giữa lúc rối ren đó, Bernard đưa tay thâu tóm công ty LVMH, và đương nhiên sở hữu cùng một lúc hai thương hiệu nổi tiếng Louis Vuitton với Moet&Chandon.

 


Nhưng tham vọng của Bernard không dừng lại ở đó, ông nối dài những "con cưng" của mình bằng hàng loạt các tên tuổi cỡ bực khác như những nhà mốt nổi tiếng là Givenchy và Celine, nhà sản xuất đồng hồ TAG Heur, công ty mỹ phẩm Sephora, nhà cung cấp rượu vang Chateau d’Yquem (mác rượu vang lừng danh từ thế kỷ 16) và hàng loạt các công ty khác.

Con đường kinh doanh của Bernard đã thực sự trở nên sáng sủa. Ông trở nên giàu có khi nắm nhiều thương hiệu đắt giá nhất thế giới. LVMH trở thành một siêu tập đoàn chuyên thu thập những mác hàng danh tiếng trên khắp thế giới. Tới những năm 2000, tổng cộng các mác hàng thuộc LVHM là vài chục hãng, và hiện nay con số này lên tới gần 60. Một đối thủ cạnh tranh của LVMH đã phải thốt lên "Mặt trời không bao giờ lặn trên đất Bernard Arnault". Câu nói ấy cũng chẳng ngoa khi tập đoàn này đã vươn ra khắp châu Âu và lan sang Nhật, Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, Mỹ và sắp tới đây là Nam Phi.

Đối tượng khách hàng của Bernard không phải chỉ là những triệu phú mà còn người tiêu dùng bậc trung bởi ông nhận thấy xu hướng những năm 90 là ai cũng muốn sắm một trong những mặt hàng của các hãng nổi tiếng, để cảm giác như mình được lọt vào tầng lớp trên, hào hoa và sang trọng. Bên cạnh đó, Bernard Arnault luôn có những tiểu xảo tài ba trong kinh doanh hàng xa xỉ. Chẳng hạn, Louis Vuitton mỗi năm lại cho ra vài kiểu dáng đặc biệt với số lượng rất hạn chế và bán ra với giá “cắt cổ” ví như kiểu túi Theda xuất hiện năm 2004 chỉ có thể mua với giá 5.500 đô la tại một cửa hàng duy nhất nằm trên phố 5 Avenue ở  New-York. Cả nước Anh chỉ được nhận có một lô hàng gồm 12 túi xách Theda, và chỉ trong vòng vài tuần đã có vài trăm quý bà sẵn sàng ghi tên đợi hàng tháng trời để sắm cho được món hàng độc nhất vô nhị này.

 


Bernard Arnault rất lạc quan về tương lai của dòng hàng cao cấp. Ông cho rằng trong những năm tới, khách hàng tiềm năng của LVMH sẽ là Nga, Trung Quốc và Ấn Độ. Bernard tính rằng tới năm 2012, ba nước này sẽ sử dụng tới 1/3 lượng hàng cao cấp trên toàn cầu, tương đương với con số 300 tỉ euro.

Một trong những lý do giải thích sự thành công lớn khó tưởng tượng nổi của các thương hiệu thuộc tập đoàn của Bernard ở khắp thế giới là mô hình sáng tạo - quản lý do chính ông đề ra. Ở mỗi thương hiệu là hiện diện song song một nghệ nhân thiết kế và một quản trị viên giỏi. Một người từng làm là nhân viên của Bernard nhận xét về sự "sành điệu" trong cách thức quản trị của ông: "Nối kết một người giỏi tính toán với một nghệ sĩ cùng làm việc trung thực là điều chưa có ai nghĩ đến ngoại trừ tỉ phú này"

Ở bên Louis Vuitton, Bernard đã ghép nhà quản trị Yves Carcelle vào với nhà thiết kế thời trang tài danh Marc Jacobs; ở nhãn hiệu Dior thì nối kết Sidney Toledano với nghệ nhân John Galliano..."Chính ông Bernard Arnault cũng đã trở thành một nghệ nhân sáng tạo nên những thành công. Không có lĩnh vực riêng biệt nào trong làng thời trang nói chung mà ông ta không rành rọt", nhà tư vấn thời trang Jean-Jacques Picart nhận xét.

Lý do quan trọng thứ hai giải thích cho thành công của giang sơn của Bernard là đặt trọng tâm vào chất lượng sản phẩm. "Chiếc túi nào thiếu một mũi kim là bị hủy nát ra thành nhiều mảnh nhỏ ngay. Làm như thế chất lượng hàng mới luôn được đảm bảo, khách sành điệu mới tiếp tục ủng hộ", tỉ phú Arnault nói. Thế mới có chuyện trong một xưởng ráp may đồ da Louis Vuitton ở ngoại ô Paris có cả một đội nhân viên suốt ca làm việc chỉ đếm các mũi chỉ trên quai túi.

Tham vọng, tài năng và cả tầm lãnh đạo khéo léo đã đưa Bernard Arnault leo lên đỉnh cao của giàu sang và quyền lực trong giới thời trang. Một thành công khó có thể tưởng tưởng được một người không sành sõi lĩnh vực này. Thế nhưng, nhìn vào Bernard Arnault chưa ai dám nói ông sẽ dừng lại ở đó bởi chưa lúc nào Bernard Arnault ngừng tin tưởng vào thành công và khả năng thâu tóm của mình.

 


 

Phạm Nguyệt